Trang chủ   Sản phẩm   Phần mềm Dành cho nhà trường   Phần mềm Hỗ trợ học tập   Kho phần mềm   Liên hệ   Đăng nhập | Đăng ký

Tìm kiếm

School@net
Bảng giá phần mềm
Educations Software

Đại Lý - Chi Nhánh

Bản tin điện tử
 
Đăng nhập/Đăng ký
Bí danh
Mật khẩu
Mã kiểm traMã kiểm tra
Lặp lại mã kiểm tra
Ghi nhớ
 
Quên mật khẩu | Đăng ký mới

 
Giỏ hàng

Xem giỏ hàng


Giỏ hàng chưa có sản phẩm

 
Xem bài viết theo các chủ đề hiện có
  • Hoạt động của công ty (701 bài viết)
  • Sản phẩm mới (217 bài viết)
  • Dành cho Giáo viên (552 bài viết)
  • Lập trình Scratch (3 bài viết)
  • Mô hình & Giải pháp (155 bài viết)
  • IQB và mô hình Ngân hàng đề kiểm tra (126 bài viết)
  • Hỗ trợ khách hàng (482 bài viết)
  • TKB và bài toán xếp Thời khóa biểu (242 bài viết)
  • Học tiếng Việt (182 bài viết)
  • Thông tin khuyến mại (80 bài viết)
  • Download - Archive- Update (289 bài viết)
  • Các Website hữu ích (71 bài viết)
  • Cùng Học (98 bài viết)
  • Learning Math: Tin học hỗ trợ học Toán trong nhà trường (74 bài viết)
  • Thông tin tuyển dụng (55 bài viết)
  • School@net 15 năm (153 bài viết)
  • Mỗi ngày một phần mềm (7 bài viết)
  • Dành cho cha mẹ học sinh (123 bài viết)
  • Khám phá phần mềm (122 bài viết)
  • GeoMath: Giải pháp hỗ trợ học dạy môn Toán trong trường phổ thông (36 bài viết)
  • Phần mềm cho em (13 bài viết)
  • ĐỐ VUI - THƯ GIÃN (360 bài viết)
  • Các vấn đề giáo dục (1209 bài viết)
  • Bài học trực tuyến (1033 bài viết)
  • Hoàng Sa - Trường Sa (17 bài viết)
  • Vui học đường (276 bài viết)
  • Tin học và Toán học (220 bài viết)
  • Truyện cổ tích - Truyện thiếu nhi (181 bài viết)
  • Việt Nam - 4000 năm lịch sử (97 bài viết)
  • Xem toàn bộ bài viết (8179 bài viết)
  •  
    Thành viên có mặt
    Khách: 5
    Thành viên: 0
    Tổng cộng: 5
     
    Số người truy cập
    Hiện đã có 54828920 lượt người đến thăm trang Web của chúng tôi.

    Những kẻ bất bại

    Ngày gửi bài: 22/11/2010
    Số lượt đọc: 1417

    BỌN MÌNH SẼ LẬP RA MỘT BĂNG… Chính thằng Geoffroy đã nghĩ ra ý đó. Trong giờ ra chơi, nó nói với chúng tôi nó vừa đọc xong một quyển truyện trong đó có một nhóm bạn đã lập ra một băng và sau đó, họ làm nhiều truyện động trời, họ bảo vệ mọi người đánh lại bọn xấu, họ giúp đỡ người nghèo, tóm cổ lũ cướp, phải nói là vui kinh khủng.

    - Băng của bọn mình sẽ lấy tên là Những Kẻ Bất Bại, giống như trong truyện. Sau giờ học, cả bọn sẽ tập trung trên bãi đất hoang, thằng Geoffroy nói với chúng tôi; mật khẩu sẽ là: “Dũng cảm không chùn!”

    Khi tôi ra bãi đất hoang, cả lũ Geoffroy, Rufus, Eudes, Alceste và Joachim đã có mặt. Tôi bị cô giáo giữ lại trong lớp một lát, cô nói tôi đã làm sai bài tập số học; tôi phải nhắc bố để bố làm cẩn thận hơn mới được.

    - Mật khẩu? thằng Alceste vừa hỏi vừa ném những mẩu bánh sừng bò vào mặt tôi (thằng Alceste này lúc nào mà nó chẳng ăn).

    “Dũng cảm không chùn”, tôi đáp. “Mày có thể vào”, nó nói.

    Cái bãi đất hoang này thật tuyệt. Chúng tôi rất hay ra đây chơi; ở đây có cỏ, có lũ mèo, một đống vỏ đồ hộp, lốp ô tô và một chiếc xe ô tô đã mất hết bánh, nhưng chúng tôi vẫn leo lên chơi rất vui, dỉn, dỉn!

    “Chúng ta sẽ họp mặt trong xe ô tô”, Geoffroy nói. Cái thằng Geoffroy này làm tôi buồn cười quá, nó rút từ trong cặp ra một cái mặt nạ che lên mắt, một cái áo choàng đen có chữ “Z” sau lưng và một cái mũ. Bố nó rất giàu, ông ta thường mua cho nó rất nhiều đồ chơi và quần áo cải trang. “Trông mày giống như một thằng hề”, tôi nói với Geoffroy, và nó có vẻ không hài lòng.

    - Đây là một băng đảng mật, Geoffroy nói, vì tao là thủ lĩnh, nên không một ai được phép nhìn thấy mặt.

    - Thủ lĩnh? thằng Eudes nói, mày đùa đấy à? Tại sao mày lại được làm thủ lĩnh, có phải vì trông mày giống như một cái nấm với cái mũ trên đầu không?

    - Không, Geoffroy nói, mà vì chính tao là người đã nghĩ ra ý tưởng lập băng, có thế thôi!

    Rồi thằng Clotaire đến. Clotaire lúc nào cũng ra về sau tất cả lớp. Vì học dốt nhất lớp, nên nó luôn phải gặp cô giáo, nó còn phải chép phạt nữa. “Mật khẩu?” Alceste hỏi. “Dũng cảm kỳ lạ”, Clotaire đáp.

    - Không, Alceste nói, mày không được vào. Đó không phải là mật khẩu!

    - Cái gì, cái gì cơ, Clotaire nói, mày phải cho tao vào, cái đồ béo phì!

    - Không, thằng Rufus đáp lời, mày chỉ được vào khi mày nói đúng mật hiệu, tao không đùa đâu! Alceste, hãy theo dõi nó!

    - Theo tao, thằng Eudes nói, tao đề nghị bọn mình chọn ra thủ lĩnh, oong đơ toa…

    - Không được! thằng Geoffroy nói. Trong truyện, thủ lĩnh là người dũng cảm và khéo léo nhất. Thủ lĩnh phải là tao!

    Thế là Eudes tặng luôn cho nó một quả đấm vào mũi, cái thằng Eudes ấy rất khoái làm như vậy. Geoffroy ngã lăn ra đất, cái mặt nạ lệch sang một bên và hai tay ôm lấy mũi.

    - Đã thế, Geoffroy nói, mày sẽ không được vào trong băng nữa!

    - Ôi dào! Eudes nói, tao thà về nhà chơi tàu hỏa chạy bằng điện còn hơn!

    Rồi nó bỏ đi.

    - Dũng cảm kinh khủng? Clotaire nói, và Alceste trả lời là không đúng, đó vẫn không phải là mật khẩu, và nó không được vào.

    - Được rồi, Geoffroy nói, bây giờ chúng ta sẽ quyết định xem phải làm gì. Trong truyện, Những Kẻ Bất Bại lấy máy bay đi sang Mỹ tìm chú của đứa bé mồ côi đáng thương đã bị bọn xấu cướp mất của thừa kế.

    - Tao không thể đi được đâu, sang Mỹ, rồi còn đi máy bay nữa, thằng Joachim nói. Mãi vừa rồi mẹ tao mới cho tao tự đi sang đường một mình.

    - Chúng ta không thể nào chấp nhận bọn hèn nhát trong băng Những Kẻ Bất Bại!... Geoffroy hét lên.

    Thế rồi, thật là tệ hại, Joachim nói như thế là quá đáng, rằng nó mới là người dũng cảm nhất trong cả đám, rằng đã thế thì nó sẽ bỏ đi, rằng cả bọn sẽ tha hồ mà tiếc. Rồi nó đi thật!

    - Dũng cảm tuyệt vời? Clotaire hỏi.

    - Không! Alceste vừa trả lời vừa ăn một cái bánh nhân sô-cô-la.

    - Tất cả vào trong xe, Geoffroy nói, chúng ta sẽ bàn những kế hoạch bí mật.

    Tôi thích thú vô cùng, tôi rất thích chui vào trong chiếc xe, cho dù thỉnh thoảng chúng tôi cứ bị đau bởi những cái lò xo lòi ra từ đệm ghế xe, giống như cái ghế sa-lông nhà tôi giờ đang nằm trong kho, vì mẹ nói thật là xấu hổ nếu cứ tiếp tục ngồi nó, nên bố đã mua một cái ghế mới.

    - Tao sẽ vào trong xe, thằng Rufus nói, với điều kiện tao phải được ngồi chỗ tay lái và lái xe.

    - Không, đó là vị trí dành cho thủ lĩnh, Geoffroy trả lời.

    - Mày chẳng có vẻ thủ lĩnh hơn tao tí nào, Rufus nói, mà thằng Eudes nói đúng, trông mày giống như một thằng hề trong bộ cải trang của mày!...

    - Mày nói như vậy chỉ vì mày là đồ ghen tị, Geoffroy đáp.

    - Được rồi! đã thế, Rufus nói, tao sẽ thành lập một băng bí mật khác, và chúng tao sẽ đập tan cái băng của mày, và chính chúng tao sẽ đi sang Mỹ để làm cái việc liên quan tới thằng bé mồ côi ấy.

    - Không, Geoffroy hét lên, đó là thằng bé mồ côi của bọn tao chứ có phải của chúng mày đâu, chúng mày cứ đi mà tìm một đứa mồ côi khác đi… không được, tao không đùa đâu đấy!...

    - Cứ đợi đấy, Rufus nói, rồi nó bỏ đi.

    - Không chùn! Clotaire hét lên, đúng rồi. Không chùn!

    - Gượm đã, Alceste nói, cứ đứng yên đó… thế rồi Alceste ra chỗ chúng tôi. “Mật khẩu là cái gì ý nhỉ?” nó hỏi.

    - Sao cơ, thằng Geoffroy kêu lên, mày không nhớ mật khẩu là gì nữa rồi à?

    - Không, là vì, Alceste nói, cái thằng Clotaire ngu ngốc ấy cứ nói với tao một loạt thứ, thành ra tao chẳng nhớ nữa…

    Geoffroy vô cùng tức giận.

    - Ái chà! Thật đẹp mặt cho cái băng Những Kẻ Bất Bại, nó nói, bọn mày chẳng phải là Những Kẻ Bất Bại, bọn mày là những đồ vô dụng!...

    - Gì cơ? Alceste hỏi.

    Thằng Clotaire tiến lại gần.

    - Thế nào, tao có thể vào chứ, có hay là không! nó nói.

    Geoffroy ném cái mũ xuống đất.

    - Mày không được phép vào. Mày đã không nói đúng mật hiệu! Băng đảng mật cần phải có mật khẩu, giống như trong truyện! Những kẻ không biết mật khẩu, toàn là gián điệp!...

    - Còn tao, Alceste hét lên, mày nghĩ là tao sẽ ở lại để nghe tất cả những thứ ngu ngốc thằng Clotaire nói với tao hả?... Mà tao cũng chẳng còn gì để ăn nữa cả; tao đi về nhà đây, nếu không tao sẽ bị muộn bữa quà chiều mất.

    Và Alceste đi mất.

    - Tao chẳng cần mày cho phép mới vào được đây, Clotaire nói với Geoffroy. Bãi đất hoang này chẳng phải của mày!... Ai cũng đều có quyền vào đây, kể cả gián điệp!

    - Tao chán lắm rồi!... Nếu thế thì chúng mày cứ vào hết đi!... Geoffroy vừa nói vừa khóc sau tấm mặt nạ. Đúng thế, chúng mày chẳng biết chơi gì cả! Tự tao sẽ thành lập băng Những Kẻ Bất Bại một mình! Tao không thèm nói chuyện với chúng mày nữa!...

    Chỉ còn hai chúng tôi ở lại, thằng Clotaire và tôi. Thế là tôi liền nói mật khẩu cho nó; như vậy nó không còn là gián điệp nữa, rồi chúng tôi chơi bi với nhau.

    Thật là tuyệt vời, ý tưởng thành lập băng đảng của thằng Geoffroy. Tôi đã ăn được ba viên bi!...



    Schoolnet (Theo Nhóc Nicolas: Những chuyện chưa kể)



     Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


    Những bài viết khác:



    Lên đầu trang

     
    CÔNG TY CÔNG NGHỆ TIN HỌC NHÀ TRƯỜNG
     
    Phòng 1407 - Nhà 17T2 - Khu Trung Hoà Nhân Chính - Quận Cầu Giấy - Hà Nội
    Điện thoại: (024) 62511017 - Fax: (024) 62511081
    Email: school.net@hn.vnn.vn / thukhachhang@yahoo.com


    Bản quyền thông tin trên trang điện tử này thuộc về công ty School@net
    Ghi rõ nguồn www.vnschool.net khi bạn phát hành lại thông tin từ website này
    Site xây dựng trên cơ sở hệ thống NukeViet - phát triển từ PHP-Nuke, lưu hành theo giấy phép của GNU/GPL.